ĐĂNG KÝ
×

Liên hệ với chúng tôi

[ Tóm Tắt & Review Sách] “Bàn Có Năm Chỗ Ngồi”: Tuổi Học Trò Đong Đầy Cảm Xúc

Tuổi học trò – quãng thời gian đẹp đẽ với những trang vở còn thơm mùi giấy mới, những giờ ra chơi giòn tan tiếng cười và cả những lần giận dỗi vu vơ với lũ bạn cùng bàn. Đó là những ngày tháng mà mỗi người đều mang trong tim một góc ký ức riêng, có thể là một cậu bạn nghịch ngợm hay một cô bạn hiền lành, là những buổi học lén chuyền tay mẩu giấy nhỏ hay những lần cùng nhau ôn bài trước giờ kiểm tra. Dù thời gian có trôi qua, những kỷ niệm ấy vẫn luôn vẹn nguyên, trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang tuổi trẻ.

Và nếu bạn từng muốn một lần nữa sống lại những ngày tháng hồn nhiên ấy, Bàn Có Năm Chỗ Ngồi của Nguyễn Nhật Ánh chính là tấm vé đưa bạn trở về với những năm tháng học trò đầy ắp kỷ niệm. Không chỉ đơn thuần là câu chuyện về một nhóm bạn cùng bàn, cuốn sách còn gợi lên những rung động trong sáng, những bài học về tình bạn và lòng nhân ái – tất cả đều được khắc họa một cách chân thực qua giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc của Nguyễn Nhật Ánh.

I/ Giới thiệu chung: 

1) Giới thiệu tác giả Nguyễn Nhật Ánh: 

Nguyễn Nhật Ánh là một trong những nhà văn nổi tiếng và được yêu thích nhất của nền văn học Việt Nam hiện đại, đặc biệt với dòng văn học thiếu nhi và thanh thiếu niên. Sinh năm 1955 tại Quảng Nam, Nguyễn Nhật Ánh khởi nghiệp văn chương từ khi còn trẻ và nhanh chóng gây dựng được tên tuổi qua các tác phẩm gần gũi, giàu cảm xúc, viết về tuổi thơ, tình bạn, và những ký ức tươi đẹp của cuộc sống.

Các tác phẩm của ông luôn mang một nét đặc trưng riêng: giản dị, trong sáng và đầy nhân văn, nhưng cũng không kém phần sâu lắng với những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Ông không chỉ viết cho thiếu nhi mà còn tạo ra những tác phẩm mà người lớn có thể đọc để tìm lại sự hồn nhiên, ngây thơ đã mất.


Những tác phẩm nổi bật của Nguyễn Nhật Ánh như \"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ\", \"Kính vạn hoa\", \"Mắt biếc\", \"Cô gái đến từ hôm qua\", và \"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh\" đều để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ độc giả Việt Nam. Với lối viết mộc mạc, pha chút hài hước nhưng đầy triết lý, Nguyễn Nhật Ánh đã thành công trong việc chạm đến trái tim người đọc, khiến họ sống lại những ngày tháng tuổi thơ và suy ngẫm về cuộc sống hiện tại.

Không chỉ là nhà văn, Nguyễn Nhật Ánh còn được biết đến như một người thầy, một nhà giáo, và một nhà thơ. Sự nghiệp của ông đã tạo ra một kho tàng văn học đồ sộ, mang lại niềm vui, cảm hứng và cả sự suy tư sâu sắc cho hàng triệu độc giả, không chỉ ở Việt Nam mà còn trên thế giới.

2) Giới thiệu cuốn sách Bàn có năm chỗ ngồi: 

Nhắc đến Nguyễn Nhật Ánh, người ta thường nghĩ ngay đến những câu chuyện trong trẻo về tuổi học trò, nơi tình bạn, tình thầy trò và những rung động đầu đời được khắc họa một cách chân thực, gần gũi. Bàn Có Năm Chỗ Ngồi cũng không ngoại lệ. Đây là một tác phẩm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, đưa người đọc trở về những năm tháng học trò vô tư, hồn nhiên với bao kỷ niệm đáng nhớ.

Cuốn sách kể về năm người bạn học cùng lớp: Huy, Hiền, Quang, Đại và Bảy. Mỗi người một cá tính, một hoàn cảnh khác nhau, nhưng họ cùng chia sẻ những buồn vui, những trò đùa tinh nghịch và cả những bài học về sự quan tâm, yêu thương lẫn nhau. Giữa những lúc cãi vã hay hiểu lầm, tình bạn vẫn là thứ kết nối họ, giúp họ trưởng thành theo năm tháng.

Với giọng văn dung dị nhưng đầy cảm xúc, Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo tái hiện một phần tuổi thơ của mỗi người trong từng trang sách. Đọc Bàn Có Năm Chỗ Ngồi, ta như được sống lại những ngày tháng ngồi trên ghế nhà trường, cùng bạn bè vui đùa, giận hờn, rồi lại cùng nhau vượt qua những thử thách nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Đây chắc chắn là một cuốn sách đáng đọc dành cho những ai yêu mến văn học học trò và muốn tìm lại chút ký ức tuổi thơ ngọt ngào.

II/ Tóm tắt cuốn sách

Tuổi học trò là quãng thời gian đẹp đẽ và đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi người. Ở đó có những tháng ngày ngây thơ, vô tư, có những trò đùa nghịch dại nhưng cũng đầy tình cảm chân thành. Bàn có năm chỗ ngồi của Nguyễn Nhật Ánh là một tác phẩm như thế—một câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc về tình bạn, về những kỷ niệm tuổi học trò mà ai trong chúng ta cũng từng trải qua.

1. Tình bạn gắn kết từ những điều nhỏ bé

Câu chuyện xoay quanh năm người bạn cùng ngồi chung một bàn trong lớp 8A2: Huy, Bảy, Hiền, Quang và Đại. Mỗi người mang một tính cách, một hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều có chung một điểm: tình bạn trong sáng, hồn nhiên và không vụ lợi.

“ Đó là những điều tôi biết về Quang. Ngồi kế Quang là nhỏ Hiền. Nhỏ Hiền cũng là học sinh lưu ban. Nó lớn hơn tôi hai tuổi, vóc người đầy đặn ra dáng một thiếu nữ. So với đám con gái trong lớp, nhỏ Hiền có vẻ chững chạc, trầm tĩnh hơn. Giờ ra chơi, Hiền không chơi nhảy dây, rượt bắt hoặc mút kem như những đứa khác mà ngồi lại trong lớp cùng với nhỏ Hoa, nhỏ Liên đem kim chỉ ra thêu . Tôi chưa trò chuyện với nhỏ Hiền lần nào, một là nó vốn chẳng phải con trai, hai là vì có thằng Quang ngồi chen giữa tôi với nó.

Ngồi ở rìa bàn, trong góc lớp là thằng Đại . Ngồi kế nhỏ Hiền, thường bị tụi bạn “cặp đôi”, Đại ức lắm nhưng không nói . Tính nó vốn lầm lì xưa nay . Điều đó cả lớp 8A3 đều biết. Năm ngoái nó học 7A3, đáng lẽ năm nay lên thẳng 8A3 như những đứa khác nhưng không hiểu sao nó lại lọt vào lớp tôi .

Thường thì tính lầm lì đi đôi với chậm chạp. Thằng Đại cũng vậy . Hôm khai trường, mặc cho chúng tôi chen nhau vào lớp và giành chỗ đến đỏ mặt tía tai, có đứa đứt cả nút áo, nó cứ đủng đa đủng đỉnh đi đằng sau . Khi nó vào tới nơi thì các dãy bàn đã kín người, chỉ còn mỗi chỗ trống ở bàn chót, trong góc lớp, không đứa nào thèm giành. Đại thản nhiên ôm cặp đi tới chỗ trống, ngồi xuống, không cằn nhằn một tiếng.”


Huy là một cậu nhóc thông minh nhưng khá nghịch ngợm, đặc biệt yêu thích môn Văn nhưng lại “oán thù” môn Toán. Cậu có trí tưởng tượng phong phú và thích được làm người lớn nhưng vẫn chưa đủ chín chắn. 

“ Rồi dường như không thích nói chuyện về cha mình, Hiền lảng sang chuyện khác :

– Huy giỏi toán không ?

Tôi giật thót người . Sao khi không con nhỏ này hỏi câu độc vậy cà ! Đang nói cải lương tự nhiên lại quay sang toán, thiệt lãng xẹt ! Tôi khụt khịt mũi, nói lấp lửng :

– Cũng tàm tạm !”

Trong khi đó, Bảy là một cậu bé hiền lành, chất phác nhưng có chút ngốc nghếch, hay bị Huy trêu chọc. Quang và Đại lại mang hai tính cách trái ngược: Quang năng động, đôi lúc hơi kiêu ngạo, còn Đại là một cậu bé ít nói, trầm tính nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè. Cuối cùng, Hiền—cô bé duy nhất trong nhóm—là một người dịu dàng, thông minh, luôn là cầu nối giúp cả nhóm hòa thuận.

Ban đầu, năm người bạn này không hẳn là một nhóm gắn bó. Giữa họ có không ít lần tranh cãi, hiểu lầm, thậm chí những trận giận dỗi kéo dài. Nhưng chính qua những lần giận hờn, họ lại càng thấu hiểu và trân trọng nhau hơn.


2. Những khoảnh khắc sâu lắng và trưởng thành

Dù hồn nhiên, vô tư nhưng cũng có những lúc nhóm bạn này phải đối mặt với thực tế của cuộc sống. Họ không chỉ chia sẻ với nhau những niềm vui mà còn cả những nỗi buồn, những khó khăn trong học tập và gia đình.

“ Ở trong nhóm “ba bạn cùng tiến”, tôi chịu trách nhiệm về cả tập làm văn lẫn ngữ pháp. Nhưng ở môn tập làm văn, khó thấy rõ sự tiến bộ như ở môn ngữ pháp. Thứ nhất là vì môn tập làm văn cả tháng mới làm bài tập một lần, còn ngữ pháp thì tuần nào cũng có kiểm tra, không kiểm tra viết cũng kiểm tra miệng. Thứ hai là ở môn tập làm văn, hiếm có trường hợp nhảy vọt về điểm số. Đứa nào bài này được điểm bốn thì phải phấn đấu ghê gớm lắm, bài sau mới ngoi lên được điểm năm, giỏi lắm thì điểm sáu. Rồi lại phải ì ạch như trâu kéo cày suốt một thời gian dài nữa mới nói chuyện kiếm điểm bảy. Đó chưa kể đến trường hợp tháng trước mới ngoi lên ngồi chưa nóng chỗ, tháng sau đã tụt xuống rồi. Cũng y như người ta đẩy xe bò lên dốc vậy. Phải nghiến răng nghiến lợi, toát cả mồ hôi hột mới nhích lên được một thước, vậy mà chỉ cần lơ đễnh sẩy chân một cái, là lại tụt đến hai, ba thước liền. Ở môn ngữ pháp thì mọi việc không nhất định phải như vậy. Tuần trước, vì chưa hiểu bài, chưa nắm các quy tắc, có thể bạn bị điểm hai. Nhưng tuần sau, nếu đã hiểu bài thấu đáo, bạn vẫn có thể đạt điểm chín, điểm mười như bất cứ ai.”

Một trong những tình tiết xúc động nhất trong truyện là khi Hiền phải chuyển trường. Điều đó như một cú sốc lớn với cả nhóm, đặc biệt là Huy. Hiền không chỉ là thành viên duy nhất của nhóm mà còn là người luôn giúp Huy cải thiện bản thân. Cậu dần nhận ra rằng mình có một tình cảm đặc biệt dành cho cô bạn này—một thứ tình cảm không giống tình bạn bình thường. Nhưng chưa kịp hiểu rõ điều đó thì Hiền đã phải rời đi.

“ Vậy thì tuyệt! Tôi không mong gì hơn là những điều tốt đẹp và may mắn hãy luôn luôn đến với Hiền, đến với người bạn gái của tổ năm chúng tôi. Tính tình trầm lặng, giọng nói êm ái, mắt nhìn ấm áp, lúc nào cũng vui vẻ cũng cười lúc nào cũng nhường nhịn bạn bè, lúc nào cũng mong muốn giúp đỡ người khác, người tổ viên nữ duy nhất của chúng tôi như thế đấy. Trước một người bạn gái như vậy, không ai có thể làm điều xấu. Thật vậy, sự tiến bộ của tôi từ đầu năm đến nay có một phần là nhờ Hiền. Bởi vì lúc nào tôi cũng muốn chứng minh cho Hiền thấy tôi là một con người tốt, một học sinh đàng hoàng, gương mẫu, không chê vào đâu được. Vậy mà bây giờ chúng tôi sắp phải chia tay với Hiền thường ngày có đầy đủ năm đứa ngồi học, bây giờ trống đi một chỗ, tôi thấy cay cay nơi mũi.

Tự dưng tôi buồn khiến Bảy với Quang đâm buồn theo. Ba đứa ngồi ba góc như ba pho tượng, lặng lẽ theo dõi những ý nghĩ của riêng mình về “cảnh đời tan hợp”.”


Ngày Hiền rời trường, cả nhóm tụ tập đầy đủ để tạm biệt cô bé. Họ hứa với nhau dù sau này có ra sao, dù có học khác trường, khác lớp, thì tình bạn của họ vẫn sẽ không thay đổi. Khoảnh khắc ấy không có nước mắt, không có lời hứa hẹn màu mè, nhưng lại thấm đẫm sự chân thành và ấm áp.

3. Ý nghĩa của tình bạn tuổi học trò

Bàn có năm chỗ ngồi không chỉ đơn thuần là một câu chuyện về những trò nghịch ngợm tuổi học trò mà còn là bức tranh về tình bạn, về sự trưởng thành. Mỗi nhân vật đều có những điểm mạnh và điểm yếu riêng, nhưng họ đã cùng nhau vượt qua những rào cản để trở thành những phiên bản tốt hơn của chính mình.

Cuốn sách khiến người đọc bồi hồi nhớ lại những năm tháng cắp sách đến trường, nơi có những người bạn chân thành, những giờ học rộn rã tiếng cười và cả những lần giận dỗi rồi lại làm lành. Qua đó, tác phẩm nhắn nhủ một thông điệp: Dù thời gian có trôi qua, dù cuộc sống có thay đổi, nhưng tình bạn thực sự sẽ luôn ở lại, như một phần ký ức đẹp đẽ của mỗi người.


Kết luận

Bàn có năm chỗ ngồi là một cuốn sách nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc. Với lối viết giản dị, gần gũi, Nguyễn Nhật Ánh đã thành công trong việc tái hiện lại một phần tuổi thơ mà ai cũng từng trải qua. Những ai đã đi qua thời áo trắng chắc chắn sẽ thấy mình đâu đó trong từng trang sách. Và với những bạn trẻ đang sống trong những ngày tháng học trò, cuốn sách như một lời nhắc nhở: Hãy trân trọng từng khoảnh khắc, vì những ký ức ấy sẽ mãi là một phần tươi đẹp nhất trong cuộc đời.

III/ Cảm nhận cá nhân: 

Bàn Có Năm Chỗ Ngồi không phải là một câu chuyện phức tạp với những tình tiết gay cấn, kịch tính, nhưng chính sự giản dị, gần gũi ấy lại làm nên sức hút của tác phẩm. Chỉ qua 12 chương ngắn gọn, Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ nên một bức tranh tuổi học trò đầy màu sắc, nơi có những tiếng cười trong trẻo, những trò nghịch ngợm tinh quái, những lần giận dỗi vu vơ nhưng cũng có cả sự quan tâm chân thành giữa những người bạn. Đọc tác phẩm, ta không chỉ được sống lại những ngày tháng hồn nhiên ấy mà còn cảm nhận được giá trị của tình bạn và sự trưởng thành qua từng trang sách.

Điều làm tôi yêu thích cuốn sách này không chỉ nằm ở nội dung, mà còn ở cách tác giả khắc họa nhân vật vô cùng chân thực và sống động. Năm người bạn cùng bàn – Huy, Hiền, Quang, Đại và Bảy – mỗi người một tính cách, một hoàn cảnh, nhưng họ vẫn gắn kết với nhau qua những tháng ngày học trò. Đó không chỉ là những mảnh ghép của một nhóm bạn, mà còn đại diện cho biết bao tình bạn ngoài đời thực. Tôi nhìn thấy chính mình và những người bạn của mình trong những câu chuyện nhỏ ấy – đôi khi ngốc nghếch, vụng về, nhưng cũng đầy chân thành và ấm áp. Tình bạn trong truyện không hoàn hảo, có lúc hiểu lầm, có lúc giận hờn, nhưng sau tất cả, họ vẫn luôn bên nhau, giúp đỡ và trân trọng nhau.

Bên cạnh nội dung giàu cảm xúc, điểm mạnh của Bàn Có Năm Chỗ Ngồi còn nằm ở lối viết giản dị nhưng sâu sắc của Nguyễn Nhật Ánh. Ông không cần dùng những câu văn hoa mỹ mà vẫn có thể chạm đến trái tim người đọc bằng chính sự chân thành trong từng lời kể. Những tình huống trong truyện không hề xa lạ, bởi chúng là những mẩu chuyện có thể bắt gặp trong cuộc sống của bất kỳ ai – những lần cùng nhau ôn bài, những trò đùa tinh nghịch, hay những khoảnh khắc sẻ chia đầy ấm áp.

Cuốn sách khiến tôi nhận ra rằng, đôi khi những điều giản dị nhất lại là những thứ đáng trân trọng nhất. Khi trưởng thành, ta dễ bị cuốn vào nhịp sống hối hả, nhưng mỗi khi nhớ lại quãng thời gian học trò, ta mới hiểu rằng chính những kỷ niệm nhỏ bé ấy đã tạo nên một phần con người mình. Và dù thời gian có trôi đi, dù mỗi người có những con đường riêng, những khoảnh khắc tuổi thơ ấy vẫn sẽ mãi là một miền ký ức tươi đẹp, là nơi ta có thể trở về mỗi khi muốn tìm lại sự vô tư, hồn nhiên ngày nào.

Chủ đề tương tự


Quảng cáo