Trưởng thành là khi bạn dám chịu trách nhiệm với những gì mình làm, dám đi trên con đường riêng của bản thân, dám đứng dậy sau những vấp ngã đau đớn của cuộc sống. Khi chán ghét hiện thực nhưng vẫn mạnh mẽ đối diện đó mới gọi là người trưởng thành dũng cảm. Chúng ta luôn muốn thành công rực rỡ và có chỗ đứng trong xã hội nhưng được mấy ai nỗ lực và kiên trì đến cuối cùng hay chỉ xem rằng đó là mơ ước không thể thực hiện. Bạn luôn nói rằng tôi muốn nỗ lực vì tương lai nhưng lại không một lần cố gắng, bạn luôn muốn yêu một người nhưng lại không có dũng khí để nói lời yêu, bạn luôn muốn cải thiện cuộc sống của mình nhưng bạn chưa từng lên kế hoạch cho điều đó. Cuốn sách “Dám Mơ Lớn, Đừng Hoài Phí Tuổi Trẻ” dường như chính là câu trả lời mà bạn đang tìm kiếm.
I. Giới thiệu tác giả, tác phẩm
Lư Tư Hạo sinh năm 1991, tại thành phố Trương Gia Cảng, tỉnh Giang Tô. Anh tốt nghiệp Đại học Quốc gia Australia và hoàn thành bằng nghiên cứu sinh tại Đại học Tài chính Melbourne.
Năm thứ ba đại học, anh bắt đầu sự nghiệp cầm bút.
Năm 2011, Lư Tư Hạo xuất bản tác phẩm đầu tay Nghĩ Quá Nhiều.
Năm 2013, tập tản văn Đợi Đi...Vết Thương Nào Rồi Cũng Lành ra đời được đông đảo bạn đọc chào đón.
Năm 2014, Lư Tư Hạo xuất bản Dám Mơ Lớn, Đừng Hoài Phí Tuổi Trẻ, tổng lượng tiêu thụ đạt hơn một triệu bản.
Cuối năm 2015, anh xuất bản tác phẩm Trời Sinh Vụng Về, Hãy Bù Đắp Bằng Sự Kiên Trì, lọt top 10 nam tác giả 9x đương đại nổi tiếng nhất.
Năm 2016, Lư Tư Hạo chấp bút viết lời cho ca khúc chủ đề Vẫn Ở Nơi Này của bộ phim chuyển thể từ tác phẩm Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây. Tháng Tám cùng năm, anh lần đầu tiên đảm nhiệm vị trí chủ biên xuất bản tác phẩm cá nhân Anh Vẫn Muốn Ở Bên Em
Năm 2017, cuốn sách Đừng Cúi Đầu Mà Khóc, Hãy Ngẩng Đầu Mà Đi của Lư Tư Hạo liên tục lọt top bán chạy, đồng thời tác trẻ tuổi đầy tài năng này đã góp mặt trong Top 3 Bảng xếp hạng các tác giả 9x nổi tiếng nhất.
II. Tóm tắt sách
Cuốn sách gồm bốn phần chính: Về cuộc sống, về tình bạn, về ước mơ, về tình yêu. Mỗi phần đều là những câu chuyện của tác giả từng trải qua hoặc từng chứng kiến, từ đó đưa ra những lời khuyên, những kinh nghiệm sống cho các bạn trẻ. Đó là những câu chuyện vui, buồn của các bạn trẻ khi ngồi trên ghế nhà trường và khi trưởng thành, giúp bạn đọc hiểu hơn về cuộc sống qua góc nhìn của tác giả.
III. Nội dung chính của cuốn sách
1. Về cuộc sống
Trưởng thành trong suy nghĩ của Lư Tư Hạo chính là trải qua những chuyện không làm thì thấy khó chịu trong lòng, làm rồi lại thấy bản thân vô cùng khờ khạo. Không có ai sinh ra đã là thiên tài tuyệt đối hay kẻ ngốc hoàn toàn, người mang trong mình thiên phú quý giá muốn toả ánh hào quang cũng phải nỗ lực làm những việc đáng làm. Thế giới cũng không ưu ái cho người uỷ mị yếu ớt, đêm qua trùm chăn khóc không thành tiếng, sáng dậy vẫn phải lao vào thực tế ồn ào tấp nập những mọi người.
“Rất lâu sau này tôi mới hiểu, trưởng thành chính là việc có thể dần dần chấp nhận dáng vẻ vốn có của mình, có thể chung sống tốt hơn với một cái tôi cô đơn, một cái tôi mất phương hướng và cả một cái tôi thất bại, chấp nhận, sau đó đối mặt với nó.”
Mọi người ngồi nhiều năm trên ghế nhà trường, sau đó tốt nghiệp và lao vào tìm kiếm chung một mục tiêu: tiền. Chúng ta gấp rút hoàn thành chỉ tiêu, lao vào những áp lực xã hội nhưng thỉnh thoảng cảm thấy lo lắng và nghi ngờ về điều mình đang hướng đến. Thay vì nhút nhát tiếp diễn thời cuộc thông thường như mọi người, sao không tự vấn cuối cùng mình muốn gì?
Tác giả tự hào vì mình có cuộc sống bình lặng, dù không xuất chúng vượt bậc, càng không có những thăng trầm của người thành công, nhưng vô cùng chân thực. Lư Tư Hạo nhận thấy, làm người quan trọng hơn cả công thành danh toại chính là nâng cấp sự phong phú trong tâm hồn và tự do sống theo kiểu bản thân mong muốn.
“Dáng vẻ đẹp nhất của mỗi người chính là khi bình tĩnh, điềm nhiên tiếp nhận mọi khuyết điểm của bản thân, không còn vì người khác sống tốt hơn mà lo lắng, ngay cả khi không ai nhìn, vẫn có thể duy trì nhịp sống riêng.”
Dù nổi bật cỡ nào, sẽ luôn có người cao hơn bạn, sống rực rỡ hơn bản, đặt chân đến nhiều nơi hơn bạn. Nhưng với Lư Tư Hạo, đó là thế sự, cuộc sống của người khác không mảy may can dự gì đến chúng ta. Bất kể đang sống ở đâu trên trái đất này đều không quan trọng bằng cách sống như thế nào. Tốt nhất hãy cho bản thân không gian và thời hạn nhất định, bịt tai lại và không cho phép tạp âm huyên náo xung quanh ảnh hưởng đến lựa chọn của cá nhân.
“Kế hoạch mà không được thực hiện thì chi bằng đừng lên kế hoạch, một ý tưởng không được biến thành hành động thì chẳng khác nào không có ý tưởng. Đừng rối bời, đừng do dự, nghĩ gì thì hãy làm nấy. Đừng trì hoãn, việc hôm nay chớ để ngày mai. Bịt chặt tai lại, chuyên tâm vào việc trước mắt, đừng để bị quấy nhiễu, cùng đừng vội nghĩ tới kết quả.”
Cuộc sống này đã được định sẵn bởi những quy luật của nó cho dù bạn có yếu đuối như thế nào thì nó vẫn sẽ không thay đổi. Hãy chấp nhận đi, cho dù đêm qua bạn có khóc ngất lên ngất xuống vì một người thì ngày mai bạn vẫn phải thức dậy và tiếp tục để làm việc. Cuộc sống chính là như vậy đó, cho dù cảm xúc của ngày hôm qua có tệ hại đến mức không gì có thể cứu vãn được thì ngày mai cuộc sống ngoài kia vẫn tấp nập, bạn phải thức dậy và tiếp tục cố gắng cho tương lai. Nếu một ngày bạn mệt mỏi vì những áp lực ngoài kia, hãy cứ khóc, hãy cứ yếu đuối nhưng đừng vì một lí do cảm xúc tệ hại của hôm qua mà làm ảnh hưởng đến ngày mai.
“Nếu nỗ lực có thể khiến bạn làm được công việc mình yêu thích, vậy thì tại sao phải ngừng nỗ lực? Nếu một người có thể làm những việc mình thích, ai nói đó không phải là sự hồi đáp?”
2. Về tình bạn
Những người bạn thực sự không phải như kết bè thành đảng phái, không cần lúc nào cũng kè kè bên nhau, chỉ mong đối phương sống thật tốt, lâu ngày gặp lại vẫn nhiệt tình cổ vũ và ủng hộ nhau. Nhóm Động Lực Hoả Xa có một câu hát nổi tiếng thế này: “để chúng ta ở hồng trần bầu bạn, sống một đời tiêu sái”; ý nghĩa chính là đề cao giá trị của những người bạn tốt. Trước mặt người bạn đúng nghĩa, hình tượng là chiếc mặt nạ vô dụng, muốn than vãn thì than vãn, muốn thốt ra câu chửi rủa cứ chửi rủa, thoải mái cười khóc, đau đớn vui vẻ mà không cần đề phòng.
“Thế giới hoang đường mà chân thực, muôn hình vạn trạng, thật may chúng ta có bạn bè ở bên.”
Với tác giả, được quen biết thân hữu chí cốt vào độ tuổi tươi đẹp nhất, cũng là nhờ có nhau mà độ tuổi đó mới trở thành tươi đẹp. Mọi bước ngoặt, thử thách của thời niên thiếu nhờ có bạn bè mà không vô vị nhàm chán.
“Tình bạn cơ bản là mối quan hệ không cần trông ngóng thường xuyên, nhưng khi muốn nói chuyện có thể mở lời bất cứ lúc nào, không cần giữ liên lạc thường xuyên, nhưng đến khi nói chuyện sẽ cảm thấy thời gian dường như chưa từng trôi qua, không cần luôn ở cạnh bên, nhưng lúc khó khăn lại là người đầu tiên đến bên bạn.”
Dung lượng não bộ của Lư Tư Hạo luôn ở mức không đủ dùng, có thứ nói quên là quên ngay, nhưng lại có những chuyện tuyệt đối không cho phép dễ dàng quên đi - vài người bạn tốt. Ở đời, mạng lưới bạn bè không bắt buộc phải nhiều vô số kể, mọi phương diện đều không quá khó để thay đổi nên việc giữ liên lạc với hàng tá người chỉ lãng phí thời gian mà không cải thiện được chất lượng. Bạn tốt cần có vài người là đủ, giống như Lư Tư Hạo, dù rất lâu không nghe được tin tức gì thì mối quan hệ đó cũng không do vậy mà gián đoạn. Hơn nữa, nền tảng để duy trì tình bạn trường tồn như vậy là dựa trên ba yếu tố: đúng giờ, bình đẳng và chân thành.
“Một tình bạn đẹp nên là: Tôi thành công, cậu ấy không đố kỵ, tôi thất bại, cậu ấy cũng không coi thường.”
3. Về ước mơ
Ước mơ là gì? Đó là câu hỏi mà con người luôn trăn trở suốt cuộc đời. Từ lúc sinh ra, ta đã mang trong mình những khát khao, những hình dung về một thế giới mà ta muốn sống, một con người mà ta muốn trở thành. Ước mơ không chỉ là những hình ảnh đẹp đẽ thoáng qua trong tâm trí, mà còn là ngọn hải đăng dẫn lối ta trong những ngày tăm tối nhất.
Ước mơ – Bản chất của con người
Không giống như muôn loài khác, con người không chỉ sống để tồn tại. Chúng ta không chỉ ăn, ngủ, sinh sản rồi chết đi trong vô nghĩa. Điều làm con người trở nên đặc biệt chính là khả năng mơ ước – khả năng nhìn thấy những điều chưa từng tồn tại và biến chúng thành hiện thực.
Từ những triết gia vĩ đại của Hy Lạp cổ đại cho đến những nhà khoa học thời hiện đại, mọi phát minh, mọi bước tiến của nhân loại đều bắt nguồn từ một giấc mơ. Nếu không có ước mơ, Leonardo da Vinci đã không thể vẽ nên những bản thiết kế máy bay hàng trăm năm trước khi con người thực sự bay. Nếu không có ước mơ, Einstein đã không thể đặt nền móng cho vật lý hiện đại. Nếu không có ước mơ, nhân loại có lẽ vẫn đang sống trong bóng tối của sự trì trệ và lãng quên.
Ước mơ – Sự giằng xé giữa thực tế và hư ảo
Dẫu đẹp đẽ là vậy, ước mơ cũng là con dao hai lưỡi. Nó có thể nâng con người lên tận trời xanh, nhưng cũng có thể nhấn chìm ta vào vực thẳm của thất bại và tuyệt vọng.
Có những ước mơ cháy bỏng nhưng mãi mãi không thể trở thành hiện thực. Một cậu bé sinh ra trong nghèo khó có thể mơ về một cuộc sống xa hoa, nhưng hiện thực khắc nghiệt có thể khiến em gục ngã trước khi kịp chạm đến giấc mơ. Một cô gái đam mê nghệ thuật có thể mơ về một sự nghiệp lừng lẫy, nhưng có thể bị vùi dập bởi những quy luật tàn khốc của cuộc đời.
Nhưng liệu ước mơ có thực sự vô nghĩa khi nó không trở thành hiện thực? Hay chính việc theo đuổi ước mơ mới là điều quan trọng nhất?
Có một câu nói rằng: “Nếu bạn muốn đến mặt trăng, dù bạn không thể chạm tới nó, bạn vẫn sẽ hạ cánh giữa các vì sao.” Hành trình theo đuổi ước mơ có lẽ quan trọng hơn cả đích đến. Bởi vì khi ta cố gắng, ta thay đổi. Khi ta thất bại, ta học hỏi. Và khi ta kiên trì, ta trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Ước mơ – Ánh sáng trong bóng tối
Cuộc sống là một chuỗi những biến động không thể lường trước. Sẽ có những ngày ta gục ngã, những ngày ta cảm thấy mọi thứ đều vô nghĩa, những ngày mà ước mơ dường như chỉ là một thứ xa xỉ viển vông. Nhưng chính trong những khoảnh khắc đen tối nhất, ước mơ mới trở nên quan trọng nhất.
Khi Nelson Mandela bị giam cầm suốt 27 năm, điều giữ ông sống không phải là thể xác, mà là giấc mơ về một Nam Phi tự do. Khi Thomas Edison thất bại hàng nghìn lần trước khi phát minh ra bóng đèn, điều giữ ông tiếp tục là giấc mơ thắp sáng thế giới.
Chúng ta có thể mất tất cả – tiền bạc, danh vọng, thậm chí cả những người thân yêu – nhưng nếu ta vẫn giữ được ước mơ, ta vẫn còn một lý do để bước tiếp.
Kế hoạch mà không được thực hiện thì chi bằng đừng lên kế hoạch, một ý tưởng không được biến thành hành động thì chẳng khác nào không có ý tưởng. Đừng rối bời, đừng do dự, nghĩ gì thì hãy làm nấy. Đừng trì hoãn, việc hôm nay chớ để ngày mai. Bịt chặt tai, chuyên tâm vào việc trước mắt nhưng cũng đừng vội nghĩ đến kết quả bởi chưa chắc bạn đã có thể hoàn thành xong.
Lên kế hoạch mà không hành động sẽ chỉ hủy hoại bạn mà thôi, vì nó khiến bạn cảm thấy bản thân đã thực hiện rồi, nó khiến bạn cảm thấy mình lên được kế hoạch là đã tiến xa hơn người khác cả nửa chặng đường.
Hãy mơ, và đừng sợ hãi
Thế giới này thuộc về những kẻ dám mơ. Nhưng quan trọng hơn, nó thuộc về những kẻ dám biến ước mơ thành hiện thực.
Nếu bạn có một ước mơ, đừng sợ hãi. Đừng để người khác dập tắt nó. Đừng để xã hội khiến bạn tin rằng nó không thể thực hiện. Đừng để thời gian làm bạn chùn bước.
Hãy nhớ rằng, những người thay đổi thế giới này không phải là những kẻ sống một cuộc đời an toàn. Họ là những kẻ dám mơ, dám đi con đường không ai dám bước, và dám trả giá để biến ước mơ thành hiện thực.
Vậy nên, dù bạn là ai, dù bạn ở đâu, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu – hãy cứ mơ. Và quan trọng hơn, hãy hành động để biến ước mơ đó thành sự thật.
Bởi vì, không có giấc mơ nào quá lớn, chỉ có những trái tim chưa đủ dũng cảm để theo đuổi nó.
4. Về tình yêu
Thế gian này không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai, duy trì một mối quan hệ tình cảm trước nay đều là chuyện của hai người.”
Chia tay ở thời điểm nào đó là vết thương mới rướm máu, khiến người ta đau khổ đến chết đi sống lại. Từng chứng kiến những người bạn đắm chìm trong bia rượu khi kết thúc một mối tình, tác giả ban đầu nghĩ lý trí chắc chắn không để bản thân rơi vào tình cảnh tương tự. Cho đến khi chính tác giả thất tình vào mùa hè năm 2011, bản thân Lư Tư Hạo mới phát giác ra người mình từng coi như sinh mệnh đột nhiên rời đi sẽ để lại cảm giác đau khổ đớn đến nhường nào.
Vết thương lòng là vết thương mà không bác sĩ tài ba nào chữa nổi, hoạ chăng chỉ có liều thuốc của thời gian. Đúng là sống thiếu đi một người bên cạnh cũng chưa đến mức phải chết, có điều không hồi ức nào vừa chia tay cũng lập tức tan theo hình bóng của đối phương. Cố tháo gỡ hết hồi ức trong đại não chưa chắc đã là chuyện tốt, Lư Tư Hạo đã đề xuất giải pháp tốt hơn là đặt hnso vào vị trí thích hợp. Điều kiện tiên quyết là phải đối diện với hồi ức của chính mình cái đã.
“Còn có thể làm sao đây? Nếu đã không thể tránh khỏi chia ly thì những gì chúng ta làm được chỉ là trở nên dũng cảm hơn, mạnh mẽ hơn vào khoảnh khắc phải đối mặt với chia ly.”
IV. Nhận xét về cuốn sách “Dám Mơ Lớn, Đừng Hoài Phí Tuổi Trẻ”
Đọc hết Dám Mơ Lớn, Đừng Hoài Phí Tuổi Trẻ mình mới cảm nhận được hết sức mạnh của âm nhạc. Lư Tư Hạo kết thúc một chương sách của mình bằng cách trích dẫn một bài hát mà anh vừa nghe vừa thả hồn vào con chữ. Bản thân mình rất thích nghe nhạc lúc học tập và làm việc, còn gì thích hơn khi nghe một bản nhạc mình yêu thích và tập trung hết sức có thể vào công việc nhỉ? Cách để mình tập trung vào công việc hằng ngày chính là loại bỏ hết tất cả những thứ có thể làm phiền đến bản thân, đó có thể là điện thoại, ti vi hay một cuộc trò chuyện. Sau đó mình bật một bản nhạc không lời và quên đi hết những thứ bộn bề ngoài kia để tập trung cao độ vào công việc. Các bạn nên thử một lần, nếu có thể mình hy vọng mọi người đều thực hiện thành công phương pháp này.
Lời chia sẻ chân thật được rút ra từ trải nghiệm cuộc sống của Lư Tư Hạo giúp chúng ta “tỉnh ngộ”, hóa ra cuộc sống này không có ai sướng hơn ai, chúng ta đều giống nhau cả, đều phải vấp ngã mới có thể trưởng thành. “Bạn biết đấy, những thứ như cô độc hay thất bại một lúc nào đó sẽ đột nhiên ập đến, từ đó trở thành một phần của bạn. Có lẽ đây là một quá trình tất yếu mà ai cũng phải trải qua.”