Chắc hẳn ở đây tôi không phải là người duy nhất từng cảm thấy mình bị lạc lối trong đại học, phải không? Mới hôm nào còn là một đứa học sinh đầy ước mơ, bước vào giảng đường đại học với bao nhiêu kỳ vọng và hứa hẹn. Nhưng rồi, khi nhìn xung quanh, tôi chỉ cảm thấy một thứ duy nhất: áp lực. Áp lực vì mọi người xung quanh đều có những hoạt động sôi nổi, những dự án lớn, những buổi thực tập ở các công ty nổi tiếng. Còn mình? Tôi chỉ loay hoay với bài vở và đôi khi tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng hay không?
Tôi nhớ rõ một buổi sáng, khi đang ngồi uống trong quán cà phê, lướt qua Facebook, vô tình nhìn thấy những bài viết của bạn bè trên Facebook. Họ đi thực tập tại các công ty lớn, tham gia các hội thảo chuyên nghiệp, trong khi tôi vẫn chỉ đang loay hoay với các lớp học và bài kiểm tra. Lúc đó, tôi không thể không cảm thấy hụt hẫng. “Mình đang làm gì vậy?” – câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu tôi suốt một thời gian dài. Cảm giác giống như một đứa học sinh thất bại trong một cuộc thi mà chẳng ai biết đến, dường như tôi đang đứng ngoài cuộc sống của chính mình.
Cảm Giác Bị Bỏ Lại Và Những Ngày Đầu
Ngày qua ngày, tôi cứ chìm trong những suy nghĩ này. Sau một khoảng thời gian dài vật lộn với những cảm xúc tiêu cực ấy, to·quyết định phải làm gì đó để thay đổi. Tôi không thể cứ tiếp tục sống trong cái bóng của những người xung quanh như vậy. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Mình thực sự muốn gì?” Và từ đó, tôi bắt đầu tìm ra một chút gì đó bình yên trong chính bản thân.
Tôi nhận ra rằng mình không cần phải giống bất kỳ ai. Đại học không phải là nơi để tôi phải chạy theo những thành tích ảo, mà là nơi tôi có thể thực sự khám phá bản thân. Thế là tôi quyết định đi theo những gì mình thực sự yêu thích, những thứ mà dù có không được ai khen ngợi, mình vẫn cảm thấy vui. Tôi yêu thích việc viết lách và giao tiếp, thế là mình bắt đầu tham gia vào các câu lạc bộ, thử viết blog, làm các dự án nhỏ để phát triển kỹ năng của mình. Và thật kỳ diệu, tôi bắt đầu cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn, dù không có bằng khen hay giải thưởng nào.
Thất Bại Và Cách Mình Học Từ Đó
Tôi cũng không phải là người hoàn hảo. Tôi đã từng thất bại rất nhiều lần. Có một lần tôi viết một bài nghiên cứu, đầu tư rất nhiều thời gian vào đó, nhưng cuối cùng lại bị đánh trượt. Khi nhận được kết quả, tôi cảm thấy cực kỳ chán nản. Cảm giác thất bại lúc đó thật tồi tệ. Nhưng rồi tôi bắt đầu nghĩ lại. Thất bại này có thật sự đáng buồn không? Hay nó là một bài học quý giá để mình cải thiện? Sau đó, tôi nhận ra một điều: Không ai có thể tránh được thất bại, và đó là phần không thể thiếu trong quá trình học hỏi. Đã là con người, ai cũng sẽ có lúc vấp ngã, quan trọng là tôi có dám đứng lên và tiếp tục bước đi hay không.
Tự Do Khám phá Bản Thân Mà Không Lo Gió Về Người Khác
Một điều mình học được trong suốt thời gian ở đại học là không cần phải chạy theo người khác để cảm thấy thành công. Tôi không phải là một phiên bản của người khác, tôi chỉ có thể là chính tôi. Và tôi cũng nhận ra rằng mỗi người có một lộ trình khác nhau, và sự phát triển của mỗi người là không giống nhau. Tôi không cần phải tham gia tất cả các hoạt động, không cần phải làm những gì mọi người đang làm để cảm thấy mình có giá trị. Tôi chỉ cần sống đúng với những gì mình đam mê và muốn làm. Và khi tôi đã chấp nhận điều đó, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tôi không còn lo lắng khi nhìn thấy bạn bè có thành tích rực rỡ, mà chỉ tập trung vào những gì mình có thể làm tốt nhất. Cuối cùng, tôi đã tìm thấy con đường riêng của mình, và dù nó không giống ai, tôi vẫn cảm thấy vui và hạnh phúc.
Lời Khuyên Nhỏ Cho Những Bạn Cảm Giác Lạc Lối
Nếu bạn đang cảm thấy lạc lối, hoang mang giữa bao nhiêu sự lựa chọn, thì tôI chỉ muốn nói với bạn một điều: Hãy dừng lại một chút và nghĩ về những gì bạn thực sự muốn. Đại học không phải là một cuộc đua, và bạn không cần phải làm theo cách của người khác để cảm thấy mình có giá trị. Hãy tìm những điều bạn thực sự đam mê và dám theo đuổi nó. Mỗi người có một hành trình riêng, và bạn cũng vậy.
Hãy nhớ, thành công không phải là số lượng hoạt động bạn tham gia, mà là bạn có thể tìm thấy niềm vui và sự thỏa mãn trong những điều bạn đang làm hay không. Đừng để FOMO hay những sự so sánh vô nghĩa làm bạn cảm thấy mình chưa đủ tốt. Bạn đã là bạn rồi, và đó là điều tuyệt vời nhất.
Tôi chỉ muốn nói rằng, nếu bạn cảm thấy lạc lối như tôi đã từng, đừng lo lắng. Bạn sẽ tìm thấy con đường của mình, và khi bạn làm vậy, bạn sẽ cảm thấy tự tin và hạnh phúc. Hãy cứ bước đi, dù chậm hay nhanh, miễn là bạn đi đúng với con đường mình muốn.
---------
Người viết: Nguyễn Thị Như Ái
Nguồn ảnh: Pinterest
(*) Youth Consfess mong nhận được sự ủng hộ và góp sức của các bạn. Trở thành cộng tác viên có cơ hội đóng góp cho cộng đồng và tích lũy bổ sung các kiến thức định hướng nghề nghiệp tại đây: https://ybox.vn/idyua9s80nomsj
(**) Theo dõi Facebook Youth Confessions tại https://www.facebook.com/YboxConfession để đọc các bài viết khác và cập nhật các bài viết mới liên tục trong ngày.